Không trở thành ai …

Sau Kính Vạn Hoa, Reply 1988 là một chiếc chăn ấm của mình, một không gian bình yên vỗ về tim mình. Dạo này, mình trông vẫn ổn về nhiều mặt nhưng cũng có những khoảng không ổn tẹo nào – đôi khi mình thấy mệt với chính mình, thấy tất cả niềm tin của chính mình trở nên mâu thuẫn, thấy sao trống trãi … Đọc tiếp Không trở thành ai …

Chấp nhận chính mình

Câu hỏi viết #freewriting sáng nay của mình là: Bạn từng chấp nhận điều gì dù trước đó có lúc đã nghĩ không thể chấp nhận được. Có lẽ một trong số những điều mình từng không dám nghĩ, không dám chấp nhận chính là khuyết điểm, là những mặt xấu – cũng rất người của chính mình. Mình sợ chấp nhận mình như một … Đọc tiếp Chấp nhận chính mình

Một ngày sống nghị lực 🙄🙄

Sáng nay, chị nói Dzoi ráng lên chùa Đồng. (Chùa Đồng là ngôi chùa nằm ngay trên đỉnh Yên Tử) Mình dạ vậy thôi, chớ trong lòng cũng không nghĩ là mình sẽ đi, vì mình là đứa thiếu nghị lực, (haha) nhất là với những ngọn núi. Vậy mà mình đi. Rút kinh nghiệm hồi đi núi Chứa Chan, mình đi đợt này quyết … Đọc tiếp Một ngày sống nghị lực 🙄🙄

Tim mềm

Trước mặt là deadline nộp báo cáo thực tập nhưng tiếc là mình vẫn đang quá đắm say cuộc đời. Sáng nay, giật mình tỉnh dậy, mình lấy laptop ra làm việc một hồi mới bước xuống giường. Theo thói quen, mình thường sẽ ra ban công khi bắt đầu ngày mới, vươn vai, cảm nhận cái se lạnh và không khí trong lành đi … Đọc tiếp Tim mềm

Can đảm khép lại

Viết lại, mình nhìn thấy vấn đề những ngày qua của mình, nhìn thấy lý do mình thẫn thờ trước tương lai, mệt mỏi chạy deadline, chỉ muốn vùi đầu ngủ thêm mỗi sáng. Mình nghĩ đã đến lúc mình cần can đảm đối diện và khép lại. Sáng viết ra được ý này, mình thấy lý do mình cần phải nỗ lực. Vì năng … Đọc tiếp Can đảm khép lại

Một chiều sau giờ học …

Mình không vội về vì ra bãi xe cũng kẹt cứng ngắc, tiếng nổ máy inh ỏi và mệt mỏi. Tòa B1, sau bữa hôm trước ngồi gõ lạch cạch, mình đã phát hiện một chỗ siêu đẹp. Đối diện là ánh mặt trời chiếu xuyên qua tán lá xanh rì, tỏa bóng xuống nền đất yên ả sau giờ học. Ngồi vị trí hôm … Đọc tiếp Một chiều sau giờ học …

Viết – những ngày này với mình

Mình nhớ mình từng đọc được một ý rất hay: Khi bạn thích làm điều gì đó, bạn không cần phải được nhắc nhở, đôn đốc vì bạn sẽ tự nguyện làm vì niềm vui của chính mình. Mấy ngày gần đây là chuyện viết, không cần ai nhắc, không cần lên plan vì mình thấy thoải mái và rất enjoy nên tự giác chui … Đọc tiếp Viết – những ngày này với mình

Cái gì thích, nhất định phải có liền!

Đây là một tính theo mình tự ‘quánh giá’ thì cũng không tốt gì mấy cho mình. Mình là đứa bình thường rất nhởn nhơ nhưng hễ mình thích điều gì (dẫu là người hay vật), mình đều trở nên rất hiếu chiến và xông xáo. Sự thích này thiệt ra cũng không có mấy cái ‘last longer’. Ví như tối qua, mình tìm hiểu … Đọc tiếp Cái gì thích, nhất định phải có liền!

Tỉnh dậy bé ơi!

Hai hôm gần đây, người mình lơ lửng, công việc đình trệ, cảm xúc bất định, việc học ngán ngẫm. Chiều qua, chạy xe loanh hoanh sau giờ học, cái se lạnh của khí trời vừa vuốt ve cũng vừa nhắc nhở mình về một năm sắp khép lại. Thiệt là bồi hồi. Tối qua, mình chúi mắt vào điện thoại không vì mục đích … Đọc tiếp Tỉnh dậy bé ơi!

Một định nghĩa về bình yên của mình

Sáng nay, dậy hơi trễ so với thông lệ một chút, ăn sáng xong thì mình lại chui vào quán cafe. Tìm một góc có view rộng với một tấm kính trong suốt, làm việc rồi lâu lâu lại ngước mắt lên là mình thấy cây, thấy nắng, thấy một khoảng bình yên trong tim. Ban sáng có hơi ồn ã với tiếng trò chuyện … Đọc tiếp Một định nghĩa về bình yên của mình