Một ngày sống nghị lực 🙄🙄

Sáng nay, chị nói Dzoi ráng lên chùa Đồng. (Chùa Đồng là ngôi chùa nằm ngay trên đỉnh Yên Tử) Mình dạ vậy thôi, chớ trong lòng cũng không nghĩ là mình sẽ đi, vì mình là đứa thiếu nghị lực, (haha) nhất là với những ngọn núi. Vậy mà mình đi. Rút kinh nghiệm hồi đi núi Chứa Chan, mình đi đợt này quyết … Đọc tiếp Một ngày sống nghị lực 🙄🙄

Kỷ niệm một năm chuyến đi thứ 2 đến Ấn (Phần 1)

Mình lại nhớ Ấn rồi! Lòng cứ thôi thúc phải viết nhưng mở ra lại chẳng biết sẽ viết về điều gì. Mình thương Ấn nhưng nỗi nhớ đó không cụ thể về điều gì, không gọi tên rõ ràng. Hồi đó mình đi nhưng lại chẳng viết hay lưu giữ lại gì ngoài đôi ba tấm hình và những kí ức có nguy cơ … Đọc tiếp Kỷ niệm một năm chuyến đi thứ 2 đến Ấn (Phần 1)

Ta ở trong nhau – Ta là một thể thống nhất

Cái ý này mình nghe trước hết từ cô, lúc đó mình đã không hiểu tại sao mỗi người rõ ràng là sống một cuộc đời độc lập và khác biệt mà sao lại ở trong nhau, sao lại là một thể thống nhất được. Càng đi với cô, rồi thêm nhiều sự kiện xảy ra dạo gần đây mà tiêu biểu nhất là dịch … Đọc tiếp Ta ở trong nhau – Ta là một thể thống nhất

Giấc mơ và hiện thực

Tuần này, có lẽ là một trong những tuần căng thẳng thiệt sự với nhiều phần việc đến hạn. Tuy vậy mình vẫn thấy vui vì những công việc này như sợi dây kéo mình quay về lại hiện tại, tạm quên cảm giác bồng bềnh vô định của bản thân. Mình sợ lắm, những lúc bản thân thẫn thờ, mệt mỏi và bất định … Đọc tiếp Giấc mơ và hiện thực

Miên man nỗi nhớ về một vùng đất

Từ sau những chuyến đi đầu tiên đến đất Ấn, mình đã rất hay nghĩ về mãnh đất ấy. Lâu lâu đi đường nhìn ngôi nhà đang xây, mình sẽ thấy sao mà quen quá, vì dọc dài hành trình đoàn mình đi trên đất Ấn, chủ yếu là những ngôi nhà xây dang dở, vẫn còn bờ tường xi măng, chưa lắp cửa, chưa … Đọc tiếp Miên man nỗi nhớ về một vùng đất